JAMES

Lana đang ngồi vắt chân trên bàn. Cô cảm thấy trống trải cho tương lai gần không biết trước của mình. Ngắm tấm lưng người yêu ở góc này thật tuyệt, dù anh không hề biết cô đang ngồi ở chiếc bàn ngay sau lưng mình. Một thoáng bước qua phía bên kia phòng, anh nhận ra sự có mặt của cô và quay sang, khẽ nhíu mày. 

– Em chưa đi sao? Anh tưởng em đã đi một lúc trước.

Rồi anh bước lại khi thấy cô không trả lời. 

– Em mới thay đồ sao? 

James nhíu mày nhìn cô. Hẳn anh đã nhận ra phiên bản cô vừa rời đi mấy phút trước mặc một bộ đồ khác, tóc ngắn hơn, và không phải là phiên bản đang ngồi trước mặt anh.

Lana không nói gì, chỉ nhìn anh trân trối. Cô gần như bất động trong dáng ngồi tưởng có vẻ thoải mái và ngỗ ngược trên bàn. Thực sự thì cô đang sợ, sợ đến mức không còn sức làm gì khác. Và chẳng khó để James nhận ra sự bất thường này. 

– Ôi trời ơi. Em đến từ lúc nào? 

Cô khóc khi anh đến gần, choàng tay ôm ghì lấy cổ anh, để nước mắt thấm vào lớp vải còn vương mùi hóa chất. 

– Em sợ lắm, khi anh không còn ở bên.

Những gì Lana nhớ được khi còn tỉnh táo là việc James đã biến mất trong một phi vụ. Người ta dùng từ biến mất khi không còn nhận được tín hiệu từ con chíp nơi ven cổ tay cho biết máu còn lưu thông bình thường, cũng đồng nghĩa là – một cách nghiệt ngã – ai đó không còn sống nữa. Lana gần như phát điên khi biết được điều này. Cô lao đến ban công, nghĩ rằng mình có thể nhảy xuống 5 tầng từ đây, nhưng rồi cô thấy mình run rẩy bước từng bậc cầu thang. Mọi thứ sau đó diễn ra một cách chóng vánh, từ thông báo thay thế nhân sự, giấy tờ thân nhân, giấy báo tử… Lana cảm thấy mình sắp ngã gục, hoặc nếu không cô cũng đã chết đâu đó trong lồng ngực.

Thế rồi cô quyết định về gặp anh, ở cái thời điểm mà cô và anh chưa nhận ra được ngày đen tối sẽ đến với mình. 

– Lana! Em đến từ thời gian nào? – James kiên nhẫn hỏi, anh biết cô chỉ mạo hiểm như vậy nếu có chuyện không hay xảy ra.

Lana không trả lời. Làm sao cô có thể nói ở hiện tại của mình anh đã chết? Rằng cô đánh đổi rất nhiều thứ để gặp anh, không biết rằng mình cũng có thể cuốn theo vòng xoáy của thời gian bất cứ lúc nào.