Yên

Vào những ngày điên cuồng nhất, tôi rủ Yên lao xuống bãi biển bằng chiếc xe đạp không phanh, để cả hai tan vào những cơn sóng đang xô ập đến. Bánh lái dừng lại, Yên tưởng chừng khóc toáng lên, nhưng không, em đang cười trong tư thế một tay nắm ghi đông xe, một tay giữ cho mình trồi lên mặt nước. Tôi kéo chiếc xe của mình lên bờ rồi quay lại giúp Yên – em vẫn chưa thôi cười, những tia nước chảy dài từ tóc mai và khoé mắt. Chúng tôi xếp hai chiếc xe đạp sát nhau sau lưng, ngồi hong khô quần áo dưới ánh mặt trời chiều. Yên nghiêng đầu, hơi chói mắt. Tôi quay người, cúi xuống, che tất cả ánh nắng trước mắt Yên đồng thời đặt một nụ hôn lên môi còn vương hơi muối biển. 

Thầm nghĩ, ngay lúc này, và cả sau này nữa, tôi không bao giờ muốn mất em. 

***

Kỳ nghỉ hè kết thúc, Yên trở về trường của em, còn tôi trở về trường của tôi. Tất nhiên tôi có thể nói rằng trở về trường của hai đứa, nhưng ngành tôi theo học ở trường Yên chỉ là ngành phụ, làm bước đệm cho tôi đi xa hơn nữa. Yên vẫn thường đứng ở đầu kệ sách trong thư viện nơi chúng tôi bí mật gặp nhau, vừa gọi vừa thì thào với chất giọng dễ chịu đủ nghe mà không kém phần lém lỉnh: “Này anh chàng cơ khí, anh sẽ làm gì với mớ sách Luật này?” Lúc ấy tôi sẽ nhét vội cuốn sách nhàm chán trước mắt lên kệ, tiến lại, khẽ cạ mũi mình lên mũi em. 

Chúng tôi có thể dành cả buổi chiều ngồi dưới những giá sách, mỗi đứa một cuốn lĩnh vực chẳng liên quan, bên trái tôi là trà để tỉnh táo, bên phải Yên là bánh ngọt bù sức, ở giữa là iPod cũ của tôi lưu những bản nhạc của em để hai đứa nghe chung. Từ ngày biết Yên, tôi thuộc tên và tác giả của kha khá các bản nhạc giao hưởng. Yên không phải là người am hiểu về lĩnh vực này, em chỉ nghe đi nghe lại, và thậm chí còn lười xem bản nhạc đang nghe là gì. Khi tôi thắc mắc, em chỉ nhún vai: 

“Ngày xưa em nghe tất cả các thể loại nhạc, thường là tiếng Pháp. Một ngày điên cuồng buồn chán em xoá hết tất cả các bản nhạc trong máy tính, không lưu lại gì cả. Nhưng lòng vẫn chẳng thấy đỡ hơn. Trong lần đi cà phê sách nọ em tình cờ nghe được một bản nhạc, lần đầu nghe chẳng có gì đặc biệt khi nhưng từ khi rời quán, những giai điệu kia cứ ám ảnh.” 

“Thế nên em bắt đầu nghe tất cả các bản nhạc giao hưởng cho đến khi tìm được bản cần tìm?” 

“Một cách điên cuồng, thời gian đầu. Giờ đã đỡ hơn nhiều. Em không vội vàng nữa, khi nào đến nó sẽ đến” – Yên nhìn tôi khi nói câu này, đôi mắt em bỗng dưng trở nên lấp lánh khiến cho khuôn mặt đang vui dường như muốn khóc. 

“Em có thể trở lại quán và hỏi thăm, dù không biết chính xác nhưng sẽ thu hẹp được phạm vi tìm kiếm” 

Em khẽ cụng vào trán tôi, tỏ ý tôi đã sai rồi “Em không tìm kiếm gì hết mà, có duyên sẽ gặp lại thôi. Vả lại làm thế thì có gì thú vị nữa hở chàng cơ khí?” 

Yên thường nói tôi là thể loại khô khan nhất trong những người lãng mạn, và người lãng mạn nhất trong những kẻ khô khan. Đâu đó trong ranh giới kia, tôi khiến em cảm thấy một chút ức chế, một chút thoải mái – đại loại đó là nét khá lôi cuốn của một tên con trai tóc rối bù thường cắm đầu vào sách hoặc bản vẽ. Tôi nghĩ đến và cười, không thắc mắc về lối nghĩ kì quặc của Yên nữa, chỉ trao em một nụ hôn lên trán để kết thúc đoạn hội thoại. 

***

Tôi không hay nghe nhạc. Nghe nhạc khiến tôi khó tập trung với mớ bản vẽ cơ khí được. Chút rock giữa đêm vắng thanh tao sẽ giúp tôi đưa ra vài ý tưởng hay ho kèm sự đắc ý trước cơn bực mình của hàng xóm. Nhưng từ khi quen Yên, tôi tuyệt nhiên không nghe nhạc trong lúc làm việc. Nó khiến tôi nhớ đến em nhiều hơn, mà điều đó chẳng tốt chút nào. 

Quen nhau từng ấy thời gian, tôi không hề nói câu thích hay yêu. Yên cũng vậy. Chúng tôi có chung một lý do để làm thế, nhưng tôi không bao giờ hỏi vì không muốn đưa em vào thế khó. 

Trong tôi, em như một liều thuốc khiến người ta khao khát được nếm thử, và sẽ cảm thấy hối tiếc sau đó, vì biết rằng nếm một lần sẽ nghiện, mà mình chẳng bao giờ có được loại thuốc đó. Đôi khi, tôi cảm thấy em như ảo ảnh do chính mình tạo ra, là mong muốn ở hiện tại đồng thời cũng là cản trở những mong muốn ở tương lai. 

Đối với Yên, tôi như một người dè chừng, luôn dừng lại đắn đo ở câu hỏi có nên đi tiếp hay không. Tôi thích em. Tình cảm đó sẽ thành tình yêu, nhưng rồi cố gắng chối bỏ đi nỗi sợ hãi nếu một ngày nào đó không được gặp em nữa khiến tôi dừng lại. Sự không chắc chắn, dù trong kinh doanh hay đời sống thường nhật cũng cần trả một cái giá đã đạt được. Nhưng tôi không thể làm gì với sự không chắc chắn từ Yên. Nếu một người cảm thấy bất an, họ sẽ làm tất cả mọi thứ để tìm được sự bình yên trong lòng, nhưng tôi lại không thể làm thế, vì sợ mình sẽ vô tình đẩy Yên đi xa, hay làm em tan vỡ trước khi kịp chạm đến. 

Tôi biết tình yêu của tôi chỉ có em, nhưng tôi lại không phải là tất cả trong tình yêu của em. Có một gã nào đó không bao giờ xuất hiện nhưng vẫn vất vưởng đâu đó trong những câu chuyện em kể. Đó có thể là một mối tình đã qua, tình đơn phương, hoặc những thứ nhập nhằng người ta vẫn lầm tưởng là yêu. Tôi không bao giờ hỏi về những chuyện khác nếu em đã không muốn nhắc đến ngay từ đầu. Duy chỉ có lần em bỏ về đột ngột ngay lúc bắt cặp nhảy trong lễ hội truyền thống của trường, tôi chạy theo, giữ rịt tay em lại.