Her

Anh nói cô đừng hút thuốc nữa. Hay cũng đừng ngồi chân cong chân duỗi nơi bậc cửa sổ không ban công, cần cổ ngước cao, khói thuốc chập chờn. Anh sợ lắm cái hình ảnh cô mờ ảo phiêu bồng, bỏ anh đi nhanh như một cú nhảy xuống mấy tầng lầu. Cô cười, tiếng cười trong veo tưởng có thể đọng thành giọt tròn lẳn trước khi bung mình vào không trung và vỡ tan dưới nền. Cô thường đùa mình không bỏ nổi thói quen này: ngồi bấp bênh với điếu thuốc, một bên là anh một bên là trời rộng. Cô có anh và có cả bầu trời cùng lúc. Không gì đong được sự ích kỉ và tham lam của cô thì hãy để nó trôi theo khói thuốc, tan mãi vào không trung. Khi ấy hẳn cô và cả anh cũng phiêu bồng trong đó…