Bạch Vân Tĩnh

Nghe Mệnh Bà nói rằng Tĩnh Vân và tôi không có tư duyên, chỉ có tư thù. Số mệnh đã sắp đặt. Anh ta hỏi mất bao năm mới có thể giải hoá sự “vô phúc tương phùng” này, chắc trong lòng đã không ngại chờ thêm trăm năm nữa, nhưng Mệnh Bà chỉ buột miệng nói không có thời gian. 

– Nếu Tiểu Hàn bất chợt yêu ngươi, ngươi nghĩ có khả năng đó xảy ra không? 

Thực ra tôi cũng có thể có cảm tình với anh ta lắm chứ. Nghĩ xem, tôi còn mong ai có thể chờ mình cả trăm năm? Người mà tôi sống chết bảo vệ đến mức bỏ mạng kiếp trước, cuối cùng cũng chịu không nổi mà đầu thai kiếp này, thành một công tử háo sắc bướng bỉnh đáng ghét khó trị, đừng bảo yêu thương tôi, có nói hắn để yên cho tôi làm nhiệm vụ của mình cũng khó. Thế nên, Bạch Tĩnh Vân đương nhiên là ứng cử sáng giá nhất. 

Nhưng Mệnh Bà chẳng phải tình cờ mà nổi danh. Tư duyên mới có vẻ nhen nhóm mấy chốc cũng bị chuyển thành tư thù, đúng như lời Mệnh Bà. Lúc tôi đánh vào Tĩnh An, nghe đồn họ Đường đã phục kích sẵn, chờ thời cơ lần này quyết tâm tiêu diệt một lần. Chúng tôi đáng lẽ sẽ bị đánh úp bất ngờ, nhưng quân Tĩnh Vân đã cản ngay cửa thành. Tĩnh An vừa vặn bị nuốt trọn, vườn hoa cải đẹp nhất nơi rìa thành bỗng chốc nhuốm đỏ. Tôi không biết mình mong viễn cảnh nào hơn, mất một phần quân, nhìn cánh đồng bông cải mình thích nhất bị giẫm nát đồng thời bất lực trước cảnh người dân thành bị giam lỏng; hay xông vào thành để bị đánh úp, mất tất cả mà thành cũng bị chiếm, chỉ hay cái là bãi hoa cải vẫn an lành, bông vàng lá xanh rung rinh trước gió. 

Tôi biết Tĩnh Vân vì chọn mình đã không ngại tạo phản, nhưng có những điều không thể cứu vãn được, ví dụ như cánh đồng bông cải. 

“Nàng nói xem” – Tĩnh Vân cất tiếng trong khi bị tôi chĩa kiếm trong tư thế nửa ngồi nửa quỳ. Tôi quá mệt, anh ta quá mạnh, chẳng qua anh ta quá lười để doạ dẫm một đứa nhỏ như tôi nên tôi đành giương kiếm lên, bụng bảo dạ muốn đòi lại vườn cải. 

Vậy mà nghe xong yêu cầu của tôi, anh ta lại chỉ cười khẩy. 

“Nàng không biết ta cố tình chọn nơi này sao, lại còn mặc cả đòi ta trả lại thứ đã cố tình phá nát?” 

Tôi lắc đầu ngơ ngác. 

“Vì hồi nhỏ nàng hay cùng hắn chơi đùa ở đây. Ta đứng trên tường thành nhìn xuống, chẳng hề vui tí nào” 

Tôi ngưng lại, ngẫm nghĩ. Hồi ấy dù giận nhưng lúc hoàng đế tuổi già, sau cơn bạo bệnh chẳng biết sống được bao lâu thì Lạc Thế Dư, lúc này đã đổi thành Bạch Thế, cũng chịu khó nhọc công dẫn Tĩnh Vân qua chơi. Đó là lần đầu tiên công tử họ Bạch được về thăm quê cha Lạc Gia, mà cũng là lần đầu tiên anh ta gặp tôi đang chơi đùa cùng Lạc Vỹ. Tĩnh Vân nhỉnh hơn thế tử họ Lạc một tí, lại hơn tôi 3 tuổi, đáng lẽ có thể cùng nhau chơi đùa vui vẻ một tí, nhưng Tĩnh Vân vốn đã là người họ Bạch, lại nói nếu cha anh ta không bị “bán” sang đằng ấy thì đã có thể nghiễm nhiên là cháu đích tôn chỉ chờ nhận sắc phong làm thế tử. Anh ta với Lạc Vỹ tư thù hơn bạn bè, đối với tôi lúc ấy chắc chắn cũng là kiểu không nên gặp nhau thì hơn. Vậy mà ai ngờ cậu bé Tĩnh Vân năm ấy lại có cảm giác bị bỏ rơi. Rốt cuộc làm đích tôn họ Bạch vẫn không vui bằng việc làm một Hoàng tử bình thường trong cung, được thân thích với Lạc Vỹ. Tôi nghĩ chuyện này cũng phải, Lạc Gia khi ấy vẫn là gia tộc mạnh nhất, xưng đế bao năm, xây dựng Lạc Quốc no ấm vẻ vang như thời ấy cũng không dễ dàng gì, đâu thể so bừa với họ Bạch tuy từng mạnh nhưng thất thế đã lâu. 

Hẳn Bạch Vân Tĩnh lúc ấy cũng có cảm giác không khác hoàng tử thất thế là mấy. 

Gió xào xạc, cây cỏ khẽ rung, nhưng chẳng còn ngọn cải vàng nào đung đưa nữa. Giá mà tôi biết điều này từ trăm năm trước, rủ hắn xuống chơi cùng, thì giờ đã không đến nỗi. Tôi không giận, bỗng chốc thấy thương cảm, không phải vì hắn hẹp hòi trẻ con, mà vì hắn đã nguyện giữ nỗi hận ấy suốt trăm năm, giờ mới toại nguyện.

“Thôi vậy, ngươi không trồng thì ta trồng. Khi nào cải trổ bông lại rủ ngươi xuống chơi cùng là được chứ gì” 

“Hàn Nhi…” 

Hắn gọi tên tôi, có chút bất lực. Tôi không hiểu sao nhiều người cứ phải dùng ngữ điệu đó gọi tên mình, làm như tôi đã nợ người ta vậy. 

Giật mình, tôi lầm bầm lục lại trí nhớ xem cách đây trăm năm mình có nợ gì hắn hay không. Đang bần thần thì có cánh tay rộng lớn ôm chặt tôi vào lòng, mùi máu của người ấy thật gần.

Có cơn gió tấp đến, một loáng đã không thấy còn ai ôm. Bóng người lơ đãng theo cánh phượng đỏ đi mất.