Người già say ngủ

Tôi về thăm bà vào một buổi sáng mùa thu trong trẻo có nắng vờn nhẹ trên những bông bi trắng vàng trước nhà. Gõ cửa ba lần không có chút động tĩnh đáp lại, tôi với tay lên trên cửa lấy chìa khoá để sẵn đã hoen rỉ bao năm. Người già cũng chẳng có nhiều thứ để hấp dẫn trộm, khoá cửa chỉ để gió mạnh khỏi giật tung bản lề cũ, và chìa khoá giấu sẵn để cô cháu gái nhà bên lúc nào cũng có thể chạy qua, cho cái thơ trẻ ào vào lòng người sắp xa trời.  

Đã lâu tôi không còn đến thăm bà nữa, minh chứng cho một thói quen đẹp đẽ cuối cùng cũng bị thời gian bào mòn. Nhưng bà vẫn luôn chào đón tôi bất cứ lúc nào, như người du ngoạn bạc đầu qua bao đoạn lên xuống của cuộc đời cuối cùng cũng phải ngả lưng để dõi theo kẻ tóc xanh trên bước chân rong đuổi. Và khi đôi chân đã mệt mỏi rã rời, đôi mắt kia hao gầy vì nước mắt, đứa cháu gái năm xưa lại chợt nhớ quay quắt một chốn bình yên có thể ngả đầu.  

Cửa mở, sống mũi cay cay khi cảm giác thân thương vẫn hiện về vẹn nguyên sau từng ấy năm. Dưới ánh nắng xiên hắt vào, những vòm bụi cuộn lên rõ hình thù như những con quỷ nhỏ ẩn náu lâu ngày bị ánh sáng làm cho nổi điên. Tôi tháo giầy, để gọn qua một bên rồi chầm chậm bước trên nền sàn lạnh ngắt, khẽ khàng như thể một cô nhóc đang chơi trốn tìm.  

Bà không phải là bà ruột của tôi, chỉ là người mà tôi có thể sà vào lòng bất cứ lúc nào vui buồn, chán nản, bị mẹ mắng hay thất bại trong một mối tình. Bà chẳng thể cho tôi bất cứ lời khuyên nào, nhưng chỉ cái vỗ nhẹ lên lưng từ bàn tay nhăn nheo cũng đủ để cho tôi gạt phăng cái mớ cảm xúc tiêu cực trong người. Và trong khi bà luộc bắp, tôi lại quậy tung đám len đựng trong giỏ mây góc phòng, tết những vòng tay đủ màu. 

Mải hồi tưởng, chân tôi đụng trúng thau inox đặt trên phòng. Tiếng động chói tai kéo dài trong không gian vắng lặng. Vẫn không có ai đáp lại. Tôi bước vào phòng ngủ phía trong bên trái, ngay khung cửa sổ kéo hờ rèm, người già lọt thỏm trên chiếc ghế gỗ có chân cong vòng cung đung đưa vốn chỉ dành cho con nít. Đôi mắt nhắm nghiền khiến những vết chân chim kia giãn ra trong phút chốc. Tôi bước lại gần, chạm nhẹ vào mái tóc dài quấn gọn quanh đầu chỗ đen chỗ bạc.   

Bởi tâm lý dễ tổn thương, đánh thức người già và trẻ con đang ngủ không bao giờ là chuyện dễ dàng. Thế nên tôi ngồi xuống nền nhà lạnh lẽo bên cạnh, khẽ khàng nói câu chào rồi ngả đầu vào lòng người đang say ngủ. 

Trong giấc ngủ thoáng chốc, có bàn tay đặt lên vai chầm chậm vỗ về.  

Tôi lại mơ về thời thơ ấu, như thể mình vẫn chưa bao giờ lớn lên, vẫn chạy nhảy vui đùa bên những khóm cỏ may chỉ cao ngang người, vẫn thích thú núp gọn người sau gốc vân sam già trong trò chơi năm mười, vẫn ngẩng cao đầu cười vang khi thấy đàn chim chiều bay về núi. Tôi nghe tiếng mình trong trẻo không chút vụn vỡ, thấy đôi mắt mình lấp lánh tươi vui dưới nắng vàng, thấy nụ cười bà móm mém đầy hạnh phúc. Và rồi tôi chạy lại phía bà đang đứng nơi bậc cửa với hai tay dang rộng, chuẩn bị cho một cái ôm thật chặt. Thế nhưng càng chạy, mọi thứ trước mắt lại càng xa vời, như thể bị bàn tay vô hình kéo tuột về sau. Hoảng sợ, tôi bắt đầu khóc nấc lên, nhưng chẳng ích gì khi tất cả cứ bị kéo mãi, như dòng thời gian lạnh lùng đáng sợ.  

Mở mắt trong ngỡ ngàng, phải mất một lúc tôi mới định hình được hiện tại. Mùi trà gừng đã dậy khắp phòng bếp, len lỏi mọi ngóc ngách của căn nhà. Tôi vẫn còn tựa hẳn vào ghế, nhưng người ngồi trên đó đã đứng dậy từ lúc nào, nhẹ nhàng đến nỗi tôi chẳng hề hay biết. Vừa vươn người vừa nheo mắt tránh ánh sáng của nắng đã quá trưa, tôi nghe vọng từ xa có tiếng chim chuyền cành trên tán vân sam trước nhà.  

Tôi lại rón rén từng bước trên sàn gỗ vẫn còn ấm nhờ nắng sáng, mặc dù việc này hoàn toàn không cần thiết khi tai bà đã lãng. Nhưng tôi thích như thế, nó cho tôi cảm giác mình đang bé lại. Lúc tôi đã đứng sát sau lưng, bà vẫn đang bận rộn với chảo đường nóng trước mặt cho mớ kẹo đậu thơm lừng. Tôi ôm gọn bà từ phía sau, cảm thấy vòng tay mình rộng đến chơi vơi mà muốn rơi nước mắt. Bà quay lại, mỉm cười móm mém.  

– Sao biết hôm nay bà làm kẹo mà mò về?  

Trong bà, tôi vẫn mãi là cô nhóc chỉ cần thấy hơi kẹo là vội vàng chạy sang, chăm chú xem bà làm kẹo, hồi hộp khi thấy cán dao tách từng viên kẹo đậu bọc đường ngon lành và hí hửng khi được nếm thử đầu tiên.