đàn nhị

Bà ta thấy cây đàn nhị rơi ra từ tay nải của tôi thì hất hàm hỏi: 

– Biết đánh không? 

– Có – tôi trả lời thành thực. 

– Đánh ta nghe một bài. 

Bà ta nói mà không thèm nhìn tôi, tay tiếp tục khều than như thể đó là việc duy nhất đáng làm lúc này, không giống người đang cầu cạnh người khác chơi đàn. Tôi chơi đàn không tệ, gặp nhiều người ngưỡng mộ đã quen. Nhưng cho dù không phải những kẻ ngưỡng mộ đó thì người ta cũng mong tôi đánh đàn với một thái độ hoặc tò mò hoặc năn nỉ. Kiểu ra lệnh được hay không tuỳ người này, đúng chỉ bà ta mới làm ra được. 

Tôi cũng chẳng mấy để bụng, chỉ có vài thắc mắc. Đàn đã so xong dây, tiện tay đánh một bản trong đầu đang nhớ đến, là một bản nhạc cổ tôi học được đã lâu, lúc mới học còn có tiên cô áo trắng cầm tay chỉ đàn. 

Chỉ là đánh xong, người trước mặt nhìn mình chằm chằm. Tôi biết mình có chút vượt ra cảnh giới người thường, có thể luận đàn cùng sư phụ, nhưng ánh mắt sắc lẹm đó, lần đầu tiên kinh qua. 

– Cho ta xem tay ngươi. 

Tôi cũng mặc nhiên giơ lên mười ngón đánh đàn. Ngón tay hơi gầy, bàn tay có vài vết sẹo nhỏ, không thể gọi là đẹp, nhưng đủ dài để tiện đánh đàn. Tôi đang nhìn ngón tay của mình, tức thì một vệt đen vụt lên trước mắt, lúc thất thần hiểu chuyện thì một cơn đau ập đến lên ngón út bàn tay phải. Cơn đau thấu xương, lại thêm da thịt bỏng rát, là bà ta dùng thanh sắt khều than đập lên tay tôi. Xương bỏng da cháy, cái đáng sợ hơn là ánh mắt của người phụ nữ trước mặt. 

– Sau này đừng đánh đàn nữa. Tiếng đàn của ngươi quá ma mị, chỉ hại chứ không thể giúp người. 

Tôi lần đầu thấy tủi hận đến vậy, nhưng trước khí thế ức người của người phụ nữ trước mặt, tôi ngạc nhiên là bản thân lại không làm gì được. Ngón út đã gẫy, tôi lặng lẽ xé mảnh khăn quấn lại, lúc chuẩn bị quấn thấy có chất lỏng mát lạnh rơi trên da. Bà bà đứng trước mặt tôi, đổ thuốc từ trên cao xuống. 

– Chỉ cần bôi thuốc này da sẽ chóng lành lại, không để lại sẹo. Nhưng ngón tay đó, chắc sẽ để lại tật. 

Nói rồi đóng lọ thuốc quay người về bếp.

Tôi nhìn ngón tay út quấn mới tự quấn băng, cảm thấy đây giống như một lời cảnh báo về tiếng đàn của mình. Kỳ thực tôi không hận không giận, tôi nghĩ bà ta nói đúng. Phàm thứ gì quá đều không tốt. Tiếng đàn hù ma doạ quỷ này, có lẽ không phải lúc nào cũng nên thể hiện.