Lạc Tư Thức

Tôi nhìn thấy thanh kiếm trên tay Đường Cửu thì mặt trắng bệch, hồn vía nhất thời lên mây, ngay cả mũi kiếm lao sang ngang cũng không kịp né. May mà có Tư Thức nhanh chóng kéo tôi sang một bên. Thân hình to lớn của hắn lao lên phía trước, mũi kiếm múa lia lịa che chắn cho tôi. Chúng tôi đem theo khá ít lính vào đây, đánh thế nào cũng không thể cầm chắc phần thắng. Tôi còn chưa biết làm sao thì Đường Cửu đã nhảy lên, chốc lát đã đứng trên đỉnh nhà phía tây. Hắn quét kiếm một vòng, một đạo kim quang sáng loé ánh lên. Trong phút chốc tôi cảm thấy người như bị đẩy về phía sau, lại cứ bị đẩy mãi, vận lực thế nào cũng không thể chống lại, cuối cùng khi thấy Tư Thức lùi về sau mấy bước tôi cũng không thể chống đỡ được nữa mà ngã ngửa về sau. Lúc đứng dậy được thì Đường Cửu đã biến mất, toán quân của hắn lục tục theo sau. 

– Ngươi có sao không? 

Tôi mở to mắt nhìn hắn, không nói gì mà khẽ lắc đầu. Hắn cất kiếm, đi trước, kéo tôi đi sau, bước theo hắn được cả chục bước thì Tư Thức đứng lại, khẽ khịt mũi. Hắn quay nhìn tôi, khuôn mặt bỗng trắng bệch. 

– Tiểu Hàn à… 

Tôi nhìn về sau. Hành lang trống hoác trải dài, đâu đó lấm tấm vệt máu còn đỏ tươi. Dưới chân tôi máu chảy từng giọt, máu vốn nóng hổi, nhưng đến khi thấm qua lớp áo sũng ướt rồi nhỏ xuống đã trở nên lạnh ngắt. Tôi không biết nói gì, vừa mở miệng được một chút cơ hồ muốn đổ ập: 

– Ta… 

– Ngươi bị sao vậy – Tư Thức lo lắng đỡ lấy tôi – ngay cả mình bị thương cũng không biết. 

Tôi có thể giải thích với hắn rằng cơ thể mình đã không còn nhận ra cảm giác đau đớn một thời gian, nhưng vì giải thích quá dài dòng, lại lắc đầu cho qua. Tư Thức bế hẳn tôi dậy, người chạy như bay ra khỏi phủ. 

Một đạo kim quang của Đường Cửu, nhìn thì tưởng không có gì, nhưng lực sát thương tán trong không khí cắt ngọt lớp áo bọc giáp bên ngoài, rạch một đường dài quanh ổ bụng. Với sức mạnh Ấn cổ trong người, tôi chỉ mất vài canh giờ để cầm máu, nhưng nội thương không thể tránh khỏi, đành phải nằm trên dường bệnh. 

– Nếu là người thường, đã mất mạng. 

– Nếu là người thường – tôi cười – chẳng ai lại đi gây sự với Đường Cửu. 

Lạc Tư Thức cười mà như không, đặt khăn ướt lên trán tôi, đoạn dọn dẹp chậu nước đã nhuốm màu máu. 

Tôi bị sốt một cơn mê man, không phải kiểu lên cơn sốt phản ứng của cơ thể khi bị thương, mà là ấn cổ trong người đang tác dụng, muốn nhanh chóng làm lành cơ thể này lại, để nó có thể an tâm ẩn trong người tôi. Cơ thể tôi giờ không khác gì vật chủ, chỉ cần tôi không khoẻ, sức mạnh của Ấn cổ cũng sẽ lung lay. Lúc tôi tỉnh dậy đã là nửa đêm, xung quanh mưa rơi ồn ào. Tư Thức ngồi bên giường đang kều bếp than, đoạn nhìn tôi: 

– Từ lúc ngươi sốt đến giờ, trời nổi giông bão. Đến giờ mới gọi là hết giông bão chỉ còn lại mây mưa. 

Tôi nằm mãi, cơ hồ đã mấy canh giờ trôi qua mà vẫn chưa thấy trời sáng, lại thều thào hỏi Tiểu Thức. 

– Đã hết mưa chưa? Sao trời vẫn chưa sáng?

Một sự im lặng kéo dài. Tư Thức không lên tiếng, tôi bỗng để ý thấy xung quanh tĩnh lặng vô cùng, ngay cả tiếng lửa tí tách không còn. Chợt nhận ra xung quanh đang ấm dần lên, có lẽ trời đã sáng, lửa đã tắt từ lâu.

– Đã sáng rồi sao? Nhưng trời vẫn còn tối? 

Tôi thấy tiếng sột soạt, có vẻ Tư Thức đang xếp đồ. Anh ta huýt sáo gọi Bạch Lang đến, nhanh chóng kéo tôi lên lưng Bạch Lang, đi vội vã. Suốt quãng đường tôi có hỏi thăm như thế nào Tư Thức cũng không trả lời. Tôi bực mình thở dài rồi lại chìm vào giấc ngủ. Lúc tỉnh dậy lần nữa đã ở một nơi nào đó ấm áp, tôi vẫn không rõ là trời đang sáng hay tối. Giật mình, tôi lùi về sau, lưng dựa vào tường gỗ. 

– Tiểu Hàn, ta đưa nàng đến đây chữa bệnh.

– Đây là đâu? 

– Ngươi bị trúng độc. 

Nghe tiếng người phụ nữ, tôi lập tức đứng dậy, nhưng màn đen đặc trước mắt khiến tôi suýt nữa ngã ngửa ra sau. Tư Thức ở gần đó nắm lấy tay áo giúp tôi đứng vững. 

– Tiểu Hàn, trên kiếm của Đường Cửu có độc khiến mắt nàng tạm thời không nhìn rõ. Loại độc đó chỉ có Vương Tử Anh mới có thuốc giải nên ta đành đưa nàng đến đây. 

Tôi cảm thấy tức nghẹn đến mức không nói nên lời. Cách tôi không xa, tiếng mài thuốc của Vương Tử Anh vẫn đều đều, có lẽ bà ta cũng chẳng thèm ngẩng lên đoái hoài đến tôi. Thở ra một hơi tôi lại ngồi xuống, cảm thấy buồn ngủ vô cùng. 

Tỉnh dậy đã là một sáng nào đó. Tôi nhận biết được là do tầm nhìn đã được cải thiện đáng kể, dù chưa nhìn rõ trước mặt nhưng ít nhất tôi đã nhận ra ánh sáng xung quanh mình, những đốm sáng tối mờ ảo trước mặt. Thấy tôi ngồi dậy, một cái bóng lớn trước mặt vội chạy đến đỡ. Tôi đoán đó là Tiểu Thức nên vội vàng chìa tay ra, nhờ anh ta đỡ dậy. 

Đầu óc vẫn còn váng vất, có lẽ là do ngủ quá nhiều. Tôi không ngờ rằng loại độc mà Đường Cửu dùng không chỉ làm giảm thị lực mà còn khiến sức lực như thể tiêu tan. Tôi cười nhạt, chỉ thấy Đường Cửu quá cao thâm. Có thể không giết tôi, nhưng nhất định phải để tôi sống không bằng chết, nằm đó làm bình phong chứ hoàn toàn chẳng thế hại ai. 

– Nàng cẩn thận, chỗ này đã là hiên trước. 

Tôi nhìn xuống nơi trước mặt có lẽ là vườn thuốc của Vương Tử Anh, cảm thấy ánh nắng ngập tràn đang chiếu lên mặt, lên cổ, lên tay mình. Hít một hơi thật sâu có thể cảm nhận được từng mùi dược liệu lúc rõ ràng lúc pha trộn. Bỗng tâm hồn thanh thản, tôi mơ màng nhớ về một ngày nào đó còn ở trên núi Lạc Ngôn, cũng vườn thuốc trước sân nhà tôi và sư huynh miệt mài chăm. Khi nắng vừa lên cũng là lúc chúng tôi xong việc tưới tắm, bắt đầu kẻ lấy thuốc đem phơi trước hiên nhà, kẻ bào thuốc cất vào kho. Ngày bình yên trôi, không lo nghĩ, không hoài nghi về kiếp trước của mình, không cần biết mình là ai,… 

Một mùi hương nhẹ nhàng lan toả. Nhờ trực giác và tiếng động, tôi biết Vương Tử Anh vừa để một chậu thuốc xông bên cạnh mình. Cảm thấy mùi hương quá đỗi quen thuộc, tôi đoán mình đây là loại thuốc xông giúp tôi khôi phục thị lực mấy ngày gần đây. 

Gió bỗng nổi lên, một vùng cây phía xa nghiêng ngả. Nếu tôi đoán không nhầm thì kẻ gây ra sự xáo trộn này chính là bạch lang. Tôi đưa mắt về hướng Tư Thức, tìm câu trả lời. 

– Có lẽ ở nhà có biến, nhưng như thế nào thì ta chưa biết được, phải về nhà một chuyến. 

– Huynh đi đi, ta ở đây dưỡng cho khỏi bệnh rồi sẽ trở về. 

– Nàng nói thật nhé. 

Cảm thấy Tư Thức đang đánh mắt về phía Vương Tử Anh nơi cuối vườn, tôi cười khẩy. 

– Nếu huynh không sợ bà ta nổi điên tiếp tay cho con trai mình mà hại con gái, thì không có việc gì phải lo lắng. Hơn nữa nếu đã chịu chữa bệnh cho ta, có lẽ bà ta cũng không đồng tình cách làm của Đường Cửu. 

– Được, ta đi rồi sẽ chóng trở lại. 

Tôi tính nói Đường Cửu không cần gấp gáp quay lại, bởi một khi đã khỏi bệnh, tôi nhất định sẽ trở về tìm Nguyên Tiêu, nhưng anh ta đã vội đi mất ngay trước khi tôi kịp mở lời. Thực lòng tôi đang cảm thấy như lửa đốt, không biết chàng đang như thế nào, gặp chuyện chi, có đang ổn hay không. Bạch Lang đi rồi gió bụi cũng ngưng. Tôi bỗng chống lại thấy mệt, bèn ngồi xuống, dựa lưng vào cửa nhà. Lúc tỉnh dậy thì trời đã lạnh. Vương Tử Anh đã nhóm lửa nấu bữa tối. 

Bà ta bỗng cất tiếng hỏi:

– Có đói không? 

Nom thật chẳng giống vị Cô Cô lạnh lùng mà tôi biết chút nào. 

– Hơi đói.

Tôi nói rồi đứng dậy tiến về phía bếp. Lửa ấm nồng. Tôi nhận ra mình ngồi nơi hiên nhà quá lâu đến nỗi một vạt áo thấm đẫm sương đêm. 

Tử Anh đưa cho tôi một chén canh nóng hổi. 

– Uống đi, trong đây có thuốc, nếu đúng như ta dự đoán thì hai ngày sau ngươi sẽ hoàn toàn phục hồi. 

Tôi nhìn chén canh, ngẩn ngơ. 

– Đã bao nhiêu lâu trôi qua kể từ khi ta đến đây? 

– Vừa tròn 5 ngày bốn đêm. 

Tôi đang uống dở chén thuốc cũng phải khựng lại, sợ dòng suy nghĩ sẽ làm mình bị sặc thuốc. Nếu thực sự tôi chỉ mất một tuần dưỡng bệnh là có thể khỏi, lại nói phải tìm đến Vương Tử Anh, thì chẳng phải vốn Đường Cửu hạ độc không phải để tôi yếu đi mà chỉ muốn đùa giỡn, hay đúng ra là muốn cầm chân tôi ở chốn này. Nếu vậy thì… 

Tôi đứng bật dậy, tay rút kiếm. Vương Tử Anh thấy vậy cũng đưa mắt đầy cảnh giác.

Đêm về gió mạnh, cây cối xào xạc ngoài sân, phải cực kì chăm chú mới nghe được tiếng bước chân đang ngày một gần.