Life is too brief to spend standing still

It’s like the ending of a movie — we want it to be nice and smooth, but it’s full of surprises. Twists we didn’t see coming, emotions we didn’t expect to feel, and to last. Even when we try to plan it all out, life throws in its own plot points.

A movie doesn’t have to be perfect all the time, and life isn’t always smooth either. But because I’m the main character in my own story, even if it’s filled with mixed emotions — joy and sorrow — I still have to see it through to the very last episode.

There are pains we don’t necessarily have to endure, and there are people we don’t need to meet again. In this life, if we don’t learn how to let go, one day our hearts will run out of space to hold ourselves with care.

I’ve always been the kind of person who speaks from the heart, and once I’ve confessed something, I never regret it, no matter what others may think. 

Because I always remind myself to live each day to the fullest, so I’ll never have to live with regret.

Giống như cái kết của một cuốn phim, chúng ta mong chờ một cái kết đẹp đẽ nhẹ nhàng, nhưng cuộc sống luôn đầy ắp những bất ngờ. Những bước ngoặt ta không lường trước được, những cảm xúc ta không thể ngừng cảm nhận. Cho dù đã lên kế hoạch kỹ đến mức nào, đời sẽ luôn đầy ắp những tình tiết riêng biệt.

Một bộ phim không cần lúc nào cũng phải hay, cuộc đời không phải lúc nào cũng bằng phẳng; nhưng vì tôi là nhân vật chính trong cuộc đời của mình, nên dù có phải đóng bằng những buồn vui lẫn lộn, cũng phải đi đến tập cuối cùng. 

Có những nỗi đau không nhất thiết phải trải qua, có những người quen không nhất thiết phải gặp lại. Sống ở đời nếu không biết cách bỏ qua, đến một lúc trong lòng sẽ không còn chỗ để ôm lấy bản thân vào lòng. 

Tôi vẫn luôn là kiểu người nói thật lòng mình, và đã nói ra, thì sẽ không bao giờ hối hận, dù người nghe có nghĩ gì.

Vì luôn dặn lòng phải luôn sống hết mình mỗi ngày, để không bao giờ phải hối tiếc.