Tôi về hang đá khi trời đã nhá nhem tối, không một ánh nến nhưng dựa vào sáp còn chưa khô cứng có thể biết nên mới bị thổi tắt không lâu, sư phụ có lẽ đã vào hang đã nghỉ ngơi. Tôi nằm ở cái chõng che bên ngoài nhìn ra ngoài vườn thuốc lúc này đã nhỏ đi nhiều, cũng có nhiều loại cây mới lạ hơn trước.
Vì quá mệt nên tôi ngủ thiếp đi nhanh chóng. Trời xuống sương se lạnh khiến tôi lăn lộn mãi không thôi, đến gần sáng mới tạm gọi là ấm áp mà ngủ yên, tỉnh dậy đã thấy có chăn đắp ngang người.
– Đồ đệ ngốc! Đến giờ mới chịu mò về.
– Nói vậy chẳng lẽ – tôi ngồi dậy – sư phụ đã tìm được thuốc cứu con rồi sao?
– Tất nghiên là không. Độc vốn có thuốc giải, nhưng cơ thể ngươi là kịch độc vốn chẳng thể cứu như người thường, trụ được đến giờ cũng là may mắn lắm rồi. Hàn Nhi à, có những chuyện không thể mãi lạc quan.
Tôi nghe xong thì trưng ra bộ mặt làm nũng, ngồi khoanh chân bó gối trên chõng tre.
– Vậy thì con sẽ chỉ ở đây thôi, không đi đâu cả.
– Ừ, ở đây thôi. – Sư phụ vỗ vỗ đầu tôi rồi đi vào bếp châm một ấm trà.
Hằng ngày sư phụ đều cố đẩy độc ra khỏi người tôi, từng chút từng chút một, bởi vì độc của Tử Diễn Chi đã lẫn vào máu, hoà quyện cùng bao nhiêu thảo dược khác. Nếu thay máu, có thể sẽ cứu được tám phần mạng của tôi, nhưng thay máu lúc này không phải là biện pháp khả thi. Bởi nếu làm vậy, máu của tôi có khả năng không khai được ấn nữa. Lúc đó thì việc tôi sống ở cõi đời này cũng chẳng còn mấy ý nghĩa.
Trời về chiều nhuốm một màu thê lương hơn bao giờ hết. Tôi quấn thêm lớp chăn dày vì áo quần vốn mặc chẳng còn đủ dày để che được vết châm cứu chi chít trên người. Mỗi ngày tôi đều quấn chăn ngồi ở chõng tre trước hang đá, nhìn về hướng Đông, chẳng suy nghĩ điều gì rõ ràng, cũng chẳng mong chờ điều chi.
Đúng như tôi dự đoán, Lạc Tôn không tìm đến đây. Tôi vốn bận lòng, rất bận lòng, nhưng sau đó thì không phải suy nghĩ nhiều nữa.
Một đêm tháng 12 lạnh lẽo là vậy, mà sư phụ lại làm lòng tôi thêm băng giá.
- Ta nghĩ con vẫn nên đi tìm Vương Tử Anh.
Tôi nằm quấn chăn quay mặt vào góc quay lưng ra ngoài, mũi sụt sịt, tính không nói gì nhưng rồi cũng cất lời:
- Là tiên trên trời, con không nghĩ Vương Tử Anh không biết chuyện dưới đất, chỉ là biết rồi cũng không muốn để tâm.
- Ấy là vì cả con và Tử Anh, ai cũng nghĩ như vậy, cuối cùng chẳng ai đi tìm ai.
- Sư phụ nghĩ xem, người hiểu mẹ Tử Du nhiều đến vậy, cuối cùng cũng chẳng bao giờ có được tấm lòng của nàng.
Tôi trách móc xong thì tiếp tục quay mặt vào góc, ngủ lúc nào không hay.