Vân Tĩnh



Một điểm trừ khi không có Thiên Xích đi cùng là chúng tôi không thể tự tại bay qua cổng thành cao vút kia để vào Bạch Gia Trang. Tôi đẩy cái xe, trên có tay nải và Tử Yên, đến cổng thì bị chặn lại hỏi giấy thông hành. Giấy này sẽ được phát nếu là người của Bạch Gia Trang, nếu có quan hệ buôn bán với Bạch Gia, hoặc ít nhất tôi cũng là nhân vật có chút quan trọng nơi xuất phát đủ để được cấp giấy thông hành. Có điều tôi rời An Lạc Thành vẫn là do trèo thành mà qua, nên giấy tờ gì đó có thể bỏ qua bên đừng nhắc đến. 
 Thú thật với các hạ – tôi dùng giọng mềm mỏng – ta là thầy y tứ xứ đều là nhà, vốn có người mời quen rồi nên khi đi không kịp xin giấy thông hành. Ngươi xem, chữa bệnh luôn quan trọng và gấp gáp, nếu đợi có giấy thì….

Tên lính gác cổng nhìn tôi một lượt từ trên xuống dò xét.

– Vậy lần này ngươi đi chữa bệnh cho ai? 

– Một cô nương của Bạch Gia, nghe nói là người thân cận của Bạch công tử, tên gì thì ta quên mất rồi. 

Hắn lườm tôi cái nữa. 

– Bệnh gì? 

– Mất ngủ.

– … 

Tên lính đứng cạnh có vẻ bực bội khi đoạn hội thoại của chúng tôi một hồi vậy lại rơi vào ngõ chết, bèn nghiêng đầu qua: 

– Mất ngủ không nguy cấp – đoạn liếc mắt qua tên bên cạnh – nếu là liên quan đến Bạch Gia, ngươi chờ đó để ta vào bẩm báo. Trưa mai ngươi quay lại một chuyến xem như thế nào.   

Đây là điều tôi không mong chờ nhất, nhưng xem ra không còn cách nào khác. Tôi hừ lạnh, vẫn phải đẩy xe đi ra ngoài. 

Phòng trọ quanh cổng thành cái nào cũng đông kín người. Cuối cùng tôi và Tiểu Yên phải di chuyển ra tít ngoài rìa mới tìm được một phòng trọ trống cũ kỹ. Tuy là cũ nhưng lại có tầng lầu, rất hợp ý tôi. Ráng trả thêm vài đồng nữa là có đầy đủ tiện nghi kèm bữa tối. Tôi vốn không thích náo nhiệt, lại muốn ở cạnh thiên nhiên, nên cảm thấy rất ưng ý với lựa chọn này. Buổi tối ăn nhẹ chén cháo, uống miếng trà xong, tôi lôi cây đàn bầu ra gảy. Gảy được hai bài đã thấy Tử Yên lăn quay ra ngủ. Lúc này tôi mới chợt nhận ra hình như Tử Yên ngủ rất nhiều, nhiều hơn sự cần thiết của một đứa trẻ bình thường. Lại nghĩ phải chăng có điều gì uẩn khúc? Lai lịch đứa trẻ này vốn đã không rõ ràng, cơ thể lại yếu đuối bất an như vậy, nếu sư phụ cố tình giấu thì có thể là một điều gì đó không muốn tôi biết, có thể là do xuất phát từ một hành động rất tranh cãi, cũng có thể là liên quan đến một chuyện trong quá khứ hằng trăm năm trước…

Nghĩ đến đây tôi bỗng thấy lạnh gáy. Nếu là liên quan đến chuyện trăm năm trước thì có rất nhiều thứ, có những thứ vừa mới lướt qua đầu đã thấy quặn lòng không muốn nghĩ nữa… 

Hôm sau chúng tôi dậy sớm ăn chút điểm tâm mà nhà bếp phòng trọ đã chuẩn bị sẵn. Mùa này thu vừa qua đông vừa chớm, không khi se lạnh nhưng chưa có tuyết rơi, hoa vừa khéo đơm bông trên cành mộc mạc vài chồi non, phải nói là đẹp vô cùng. Tôi nhấp trà ngắm cảnh đẹp thanh tao, nhìn qua đối diện thấy Tử Yên đang cầm chén sữa ấm bằng cả hai tay, ngáp một cái rõ dài trước khi uống một ngụm lớn. 

  • Lại buồn ngủ? 

Con bé không câu nệ, gật đầu một cái. 

  • Có vẻ trời càng lạnh thì con lại càng buồn ngủ. 

Tử Yên ngẫm nghĩ mồi hồi, đôi mắt to tròn chớp chớp. 

  • Hình như đúng là vậy thật. 
  • Vậy thì uống xong chén sữa con về phòng ngủ chút đi, ta ra ngoài có việc. 

Nghe tôi nói có việc ra ngoài, mắt Tử Yên bỗng sáng rỡ lên, nhưng thấy tôi làm bộ dáng lạnh tanh, lại thêm việc cơn buồn ngủ đã kéo nửa mi mắt, con bé cũng không kì kèo gì thêm, chậm rãi gật đầu. 

  • Dạ sư phụ. 

Đúng như tôi nghĩ, chỉ mới chui vào chăn ấm được ba giây là Tử Yên đã chìm vào giấc ngủ, vầng trán giãn ra thư thả. Phàm là thời tiết thay đổi hơi cực đoan xíu, quá nóng hoặc quá lạnh, cơ thể con bé cũng tốn sức rất nhiều, nhanh mệt, cần được ngủ để nạp lại năng lượng. Tôi chạm đến ấn đường của con bé thì không thấy có gì đặc biệt, chỉ là có một sự khúc mắc không nói nên lời. 

Đóng cửa cẩn thận, tôi xuống nhà dặn chủ phòng trọ đến trưa nhớ mang chút đồ ăn lên cho Tử Yên rồi mới thong thả ra ngoài. 

Nắng vừa mới lên, những bông hoa mận lấp lánh trong gió. Hương điểm tâm từ những sạp hàng rong bên cạnh nghi ngút, tạo nên một buổi sáng ấm cúng. Tôi đi chậm rãi nhìn bảng hiệu, cốt tìm cho được một cửa hiệu chép sử. Tương truyền ở gần Thanh Sơn có gia tộc họ Bình nổi tiếng nghề này, vốn lưu truyền từ đời này sang đời khác. Còn nghe ba đời gần nhất của dòng họ ấy dám cam đoan, phàm là nằm trong số ngàn người nổi tiếng nhất hai trăm năm đổ lại đây, không ai là họ không có tư liệu chép lại, còn chưa kể đến thứ bậc xếp hạng vô cùng công phu. Tôi tò mò, cũng muốn tìm đến thử một phen như thế nào. 

Không hổ danh là sát vách nhà họ Bạch, người nổi tiếng nhất, đương nhiên là Bạch Vân Tĩnh. Nhưng thông tin về anh ta lại chỉ có vẻn vẹn ba bài văn, này cũng không phải là chỉ có nhiêu đấy thông tin viết đã hết, mà chẳng qua chỉ là ba đoạn tóm tắt, đọc được ba dòng đã thấy ghi “muốn biết tường tận, chỉ cần trăm vàng”. 

Tôi đọc đến đây tức muốn độn thổ. Một trăm vàng cho một đoạn văn, có mười đoạn như thế này, chẳng phải tôi sẽ cần phải mất cả ngàn vàng sao??? 

Thấy tôi nét mặt khó coi, bà chủ cửa hàng huých tay chồng một cái, bảo lão ta chạy ra nói chuyện với tôi một tiếng.

  • Vị công tử này – ông ta cười – là đang quan tâm Bạch Vương sao? Đúng là hiểu biết ham tìm tòi. Ta nói, có nhiều thông tin ngươi có thể nghe được đâu đó, cũng có những thông tin rất bình thường như ngày ăn mấy chén cơm, tiểu tiện như thế nào, nhưng chỉ cần ngươi nói muốn quan tâm thông tin gì, ta đều có thể trích ra, tiền bạc đều có thể thương lượng. 
  • Có mười đoạn văn, vậy là phải mua một đoạn.

Ông ta nhìn đầu kiếm giắt bên hông, lại nhìn đến bộ đồ tôi đang mặc gì đó, chắc thầm đánh giá cách ăn vận của tôi lỗi thời bao nhiêu năm, cuối cùng ghé tai nói nhỏ. 

  • Đoạn văn trong đây đều là những thông tin bình thường cũng không có gì đặc biệt lắm, chỉ là đối với những câu chuyện truyền miệng ngoài kia có phần chi tiết hơn chút, nhưng có những thứ thông tin tuyệt mật không ai hay, ta vẫn có thể cho công tử biết.

Tôi nhìn ông ta, bỗng nhớ lại nghề xưa lúc còn ở Đông Thảo. Một mảnh tin mật đối với đối tượng đang cần sẽ quý giá bao nhiêu, chưa kể có những loại tin không ai dám mua, người biết cũng khó toàn mạng. một nhà họ Bình như thế này, ắt hẳn phải có ai chống lưng mới dám kinh doanh thông tin như vậy. 

Suy nghĩ một hồi, tôi thờ ơ hỏi: 

  • Ngươi có thông tin về ai tên là Hàn Lạc Nhi? 
  • Ồ, không quen lắm nhưng có thể có đấy. 

Nói rồi ông ta rút ra cuộn giấy đánh số từ 700 trở đi, đúng là Có Hàn Lạc Nhi số 997. Kì lạ hơn là cái tên Hàn Dĩ Phong lại chễm chệ ở số 702. Tôi không ngờ là nhân cách nam của mình còn nổi tiếng hơn cả chính bản thân mình. 

  • Sao, công tử có muốn mua thông tin? Quan tâm đến một cô nương như vậy, cần chút thông tin về người ta cũng là chuyện nên làm mà. 

Tôi cười, bỗng cảm thấy nhạt nhẽo, đoạn thả vào tay ông ta một túi tiền. 

  • Trong đây có một viên ngọc xứng đáng năm trăm vàng, nếu có thể tìm được thông tin mà ta muốn, ngọc này là của lão. 

Nói rồi tôi ghét tai hắn nói nhỏ, xong thì thong thả đi về hướng cửa phe phẩy quạt, đoạn nói lớn. 

  • Năm trăm vàng đổi lấy chút tin mật của Bạch Vân Tĩnh. 

Trưa đó tôi về dùng bữa với Tử Yên, sau đó đánh một giấc ngắn. Vừa tỉnh ngủ đã thấy có người nhà họ Bạch đến trước cửa đón chúng tôi vào cung. Bà chủ phòng trọ thấy có quân lính đến nhà, hồn xiêu phách tán, đến cả tiền cũng không dám tính, tôi đành để lại một viên ngọc trả công.

Kiệu đưa chúng tôi vào thẳng trong thành. Lúc này Tử Yên đã có vẻ tỉnh táo, ngồi ăn hạt bí ngắm đường phố bên ngoài, hỏi tôi hết cái này đến cái nọ làm người sư phụ bất đắc dĩ này cảm thấy vô cùng phiền muộn. Cuối cùng, Tử Yên đứng dậy, phủi đám hạt bí trên người xuống, rồi nhặt vụn rơi vãi lên, miệng lại liến thoắng. 

– Kiệu tốt như thế này, sư phụ xem – đoạn chỉ vào sàn bọc nhung – đến cả sàn kiệu cũng được bọc thứ vải xa hoa này, lẽ nào là Bạch Vương vời chúng ta vào? 

– Ngươi cũng gọi là nhanh mắt – tôi mỉm cười. 

– Đích thân đón người vào như thế này – Tử Yên khẽ mím môi, mãi mới thốt ra – không phải là muốn nối lại tình xưa đấy chứ? 

– Sao? – tôi nghe đến đây không kìm được mà bật cười – nếu là nối lại tình xưa thì con thấy thế nào? 

– Tuỳ sư phụ thôi – Tử Yên lại cúi xuống nhặt vụn vỏ bí, dường như không muốn làm bẩn chiếc kiệu sang trọng này – Sư phụ làm gì con cũng sẽ ủng hộ, chỉ là không phải như vậy sẽ rất tội cho Lạc Tôn điện hạ sao? 

Tôi nghe đến đây thì không cười được nữa, mặt cũng bỗng chống mà lạnh băng. Trăm dân đa phần đều muốn ta không can hệ tình cảm gì đến nhà họ Lạc, có lẽ chỉ có trẻ con ngây thơ như Tử Yên mới nghĩ như vậy là tội nghiệp. Phàm càng ngây thơ ít hiểu chuyện, suy nghĩ càng đơn thuần, một khi đã hiểu rồi, sẽ không còn đơn thuần được như thế nữa. 

Tôi nén một tiếng thở dài. Đúng lúc ấy thì kiệu dừng, nô bộc đứng bên ngoài cung kính mời xuống kiệu. Lúc tôi và Tử Yên đến nơi thì đã gần chiều, nắng dần tắt. Một cung nữ cao ráo thướt tha dẫn tôi vào toà thành, nhìn quanh ngẫm lại, tôi không thể đoán đây là toà thành thứ mấy, nhưng chắc cũng là nhóm thành giữa, vì diện tích ít ra cũng không rộng như dãy toà thành đầu tiên. Cung nữ dẫn chúng tôi men dọc theo đường phía bên trái dẫn sang hướng đình hóng gió nơi có đắp núi giả hồ nhân tạo đẹp nhất Bạch Gia Trang. Lúc này tôi mới ngờ ngợ đoán ra nơi này là chỗ toà thành thứ ba giáp thứ tư, cũng gần chỗ ở của tôi ngày xưa, ngay sát bên thư phòng của Vân Tĩnh. Tôi nhớ như in không phải vì cảnh nơi đây đẹp xuất sắc, mà vì Vân Tĩnh đã kể rằng anh ta vốn lười di chuyển, nên làm tiểu cảnh ngay gần thư phòng, muốn là có thể đến hóng gió uống trà dễ dàng. 

– Phiền Hàn tướng quân ngồi đợi ở đây, Vương Gia đang bận chút công việc, xong rồi sẽ ghé qua liền. 

Tôi gật đầu không nói gì, cảm thấy rất quái gở. Lần trước đến đây tôi còn là một cô nương vô danh tiểu tốt, loáng một cái mà ai cũng nhận ra tôi là Hàn Tử Du rồi sao? 

Tôi ngồi một lúc lâu không thấy ai qua, ngoài tiểu cô nương châm trà thêm bánh cho Tử Yên thì hầu như chẳng thấy ai khác cả. Mặt trời đã từ từ hạ, nghĩ tầm này cũng đến giờ Mùi, uống thêm chút trà nữa chắc tối chẳng ngủ được, nên tôi nói tiểu cô nương đừng châm trà nữa, để cho tôi chợp mắt đôi lúc. Chẳng biết tôi ngủ được bao lâu, lúc tỉnh dậy đã thấy bàn trà thêm một người nữa. 

Bạch Vân Tĩnh nhấp ngụm trà xem chừng còn nóng hổi. Bên cạnh Tử Yên đang ăn bánh. Hai người họ hoạt động sôi nổi, chỉ có tôi là nằm ngủ ngon lành. Tôi cũng không vội dậy, cứ nằm như vậy nhìn hai người kia thong dong. Lúc này mặt trời bắt đầu lặn, tức là cũng đã qua giờ Thân 

Thấy mặt tôi đờ đẫn vẫn chưa tỉnh ngủ, hắn ta không nhịn được lại lên tiếng trước. 

– Năm trăm vàng đổi lấy một mẩu thông tin. Nàng bất quá chỉ cần hỏi ta một tiếng, vậy mà lại thừa tiền đến như vậy. 

– Biết sao được, qua cổng phải có tiền. Nếu nói ra ta là người quen của Bạch công tử, gác cổng cho ta qua chắc, lại nói có tiền chưa chắc qua được cổng, lại phải có quen biết. Giờ nếu ta nói gặp huynh lính gác không cho qua, biết phải làm sao. 

Tôi nói xong một hồi, tức thì Bạch Vân Tĩnh ngẩn ra, cuối cùng kêu người giải quyết đám lính canh ăn tiền ngay cổng thành triệt để.