Một buổi nghe nhạc

Mấy câu chuyện dân gian có yếu tố kiếm hiệp xen lẫn tình cảm thường bắt đầu như thế này: chàng rủ nàng đi xem hát, muốn tạo không gian riêng để vừa cưng chiều vừa bồi dưỡng tình cảm. Nhạc chưa kịp tắt hẳn sẽ có thích khách lao ra hành thích cả hai, chàng nhanh tay bảo vệ nàng, đồng thời thể hiện một màn kiếm thuật khiến nàng trầm trồ ngưỡng mộ. 

Nhưng câu chuyện của tôi và Nguyên Tiêu đã định sẵn là lãng xẹt. Dù không biết vì cớ gì hắn lại dẫn tôi vào nghe nhạc, nhưng lúc nhạc vừa dứt, mũi tên lao ra, chưa kịp chạm đến bàn trà đã bị tôi tay không nắm lại. Không phải vì tôi bày vẽ gì, chỉ là tên cung thủ quá lộ liễu, lúc vén rèm chĩa tên đã bị tôi bắt gặp. Nguyên Tiêu thấy tôi tay không bắt tên thì chỉ lặng lặng nhấp ngụm trà, nhàn nhạt nói: 

– Để gần đến vậy mới bắt, thật doạ chết ta. 

Tôi trợn mắt nhìn hắn. Với kiểu võ công tầm phào này, hắn chỉ cần vung tiêu một cái là hất được rồi, nhưng lại cứ dửng dưng chờ tôi ra tay, chẳng phải quá đáng lắm sao.

– Là hạ thần tài mọn kém cỏi.

Tôi cúi đầu hành lễ, miệng mỉa mai, đồng thời vung tay ném mũi tên trả về cột nhà ngay chỗ tên cung thủ vẫn còn chưa kịp trốn, đánh động cả đám khách nháo nhào bỏ chạy. Tôi thầm nghĩ nếu bình thường mang danh nữ nhi yếu đuối, tôi còn được người ta trượng nghĩa bảo vệ, chỉ có lúc ở cạnh Nguyên Tiêu mới cảm giác mình chỉ là hộ vệ, âu cũng là một trải nghiệm. 

Cuối cùng thì Nguyên Tiêu cũng uống xong chén trà. Thả chén xuống bàn, hắn một bước nhảy lên lan can, lao xuống hướng sân khấu, chiếm luôn vị trí trung tâm của mỹ nữ đánh đàn. Cái tôi không ngờ là hắn ta lại nhanh tay bóp cổ mỹ nữ, còn cô gái kia cũng chẳng vừa, vội vàng kề dao lên cổ hắn. 

– Không ai nói cho nàng biết trò đùa nào cũng có giới hạn sao? 

Tôi nhất thời á khẩu không nói nên lời. Đây chẳng phải là một câu chuyện tình chàng ý thiếp lâm ly thê lương có yêu có hận sao? Tại vì cách nàng ta cầm dao rõ ràng không có sát khí, nhưng lại muốn thể hiện mình muốn bức hắn đến vậy, e là trước đó mối quan hệ cũng khá bất lực. 

– Hàn Nhi! Ngươi còn làm gì mà không mau xuống đây. 

– Xuống, ta xuống liền. 

Gọi là xuống liền nhưng tôi ráng rề rà, muốn xem chàng nàng có trăn trối thêm câu nào không. Ai ngờ Nguyên Tiêu ném cho tôi sợi dây thừng từ xa, bảo tôi trói nàng ta lại. 

– Trói? Trước khi trói, ta có thể biết quý danh của cô nương được không? 

Cô gái nhìn tôi với ánh mắt căm phẫn như thế này, đảm bảo có van xin chưa chắc nàng ta đã mở miệng với tôi, thế nên Nguyên Tiêu đành phải lên tiếng: 

– Là Bạch Nhật Viên, biểu muội của Bạch Vân Tĩnh, công chúa thứ mười hai nhà họ Bạch. 

Tôi nhìn cô ta, hèn gì thấy quen quen, mà hèn gì lại thấy cô ấy nhìn mình với ánh mắt đầy sát khí như vậy, chắc cũng biết tôi là ai. 

– Nhưng cô ấy có tội gì? 

– Muốn hành thích ta, bất luận là công chúa nhà nào cũng phải bắt lại để răn đe. 

– Ồ, là muốn kiếm chuyện với Bạch Vân Tĩnh – tôi nói lại cho đúng, đồng thời trói Bạch Nhật Viên lại. Tất nhiên anh ta muốn răn đe, thì tôi cũng trói cho có lệ, để nàng không đau đớn nhưng cũng không trốn đi đâu được. 

– Đi – tôi vỗ lưng Bạch Nhật Viên, ý bảo cô đứng dậy – ở nhà có nhiều đồ ăn ngon, về đó ta cho cô ăn thoả thích. 

***

Đưa người về rồi, tôi đi hỏi thăm Tiểu Tín mấy câu mới biết Bạch Nhật Viên trốn nhà theo đuổi người mình thích ba tháng có lẻ, cứ lúc nào Bạch Vân Tĩnh gần bắt được thì nàng ta lại trốn thoát. Cơ bản không phải do nàng ta giỏi, mà là tên hộ vệ đi cùng nàng ta là Trí Cơ khá đa mưu lanh lẹn, lại chỉ nghe lời mỗi mình công chúa, nên Bạch Vân Tĩnh phải nhờ Nguyên Tiêu bắt nàng lại giúp. Nguyên Tiêu cũng không vừa, hứa bắt được công chúa thì hắn sẽ bắt Trí Cơ về nhà họ Lạc. 

Thực ra mà nói, Nguyên Tiêu đúng là ngư ông đắc lợi. 

– Nhưng người công chúa theo đuổi là ai? Nàng đã được như ý chưa? 

– Cái này – Tiểu Tín nhìn tôi, bỗng nhưng không nói gì nữa.

– Tên này – tôi gõ đầu hắn – muốn bị đánh sao?

– Không phải – hắn lùi lại vài bước, bỗng thấy có người đi tới, mắt sáng rỡ, vội vàng chắp tay – Lạc Tôn điện hạ. 

Tôi ngoái đầu phía sau thấy Nguyên Tiêu thong thả đi tới, vừa quay lại nhìn phía trước thấy Tiểu Tín đã lủi mất, lại giả vờ thở dài một cái. 

– Không nói ta cũng đoán ra, người Bạch công chúa thích là Lạc Tôn nhà anh. 

– Dễ thấy vậy sao? – Hắn nheo mắt, nhìn tôi cười cười.