Nguyên Tiêu xem xét sổ sách cả đêm. Sinh ra trong gia đình chuyên làm nghề vải vóc đã định sẵn cho hắn kiếp phải ngồi bàn giấy từ năm này qua năm khác, không phải là tính tiền vải bán về lời lỗ ra sao thì cũng phải xem quốc khố năm nay như thế nào, ở dưới kia ai lại cãi nhau, gia nhân có chỗ nào cần bẩm báo…. Thực ra tôi thấy làm vua một nước cũng chẳng khác gì làm chủ một gia đình, rất chi là đau đầu.
Một khắc nào đó mải suy nghĩ, tôi quấy mực hơi mạnh, lúc định thần nhìn lại là do không khí lặng như tờ, lại thấy có ánh mắt rất sắc nhìn mình. Tôi nhìn vết mực vấy trên bàn thành một đường cong hoàn hảo hơi đứt quãng, lại không dám nhìn nét đứt tiếp tục trên áo gấm sáng màu.
Nguyên Tiêu thở ra một hơi, gác bút, nghiêng đầu nhìn tôi.
– Buồn ngủ?
– Không có!
– Vậy thì – hắn chớp mắt liên tục – cớ làm sao mà…?
Nói rồi lại nhìn cái áo, nghẹn họng bỏ đi vào trong, không quên buông một câu “thay áo”. Tôi nhìn hắn đi vào một lúc lâu vẫn không thấy gia nhân có động tĩnh gì, liền ra ngoài cửa hét thêm lần nữa “Thay áo”. Gia nhân nhanh chóng từng tốp đi vào, còn Nguyên Tiêu vẫn tiếp tục nghẹn họng.
– Ngươi…!
Năm đó trong sử họ Lạc viết rằng, người hầu sơ ý làm hỏng áo gấm của Điện hạ. Cái áo ấy được cất vào thẳng vào kho, một cơ hội được giặt cũng không có.
Chỉ là thay một bộ y phục mà rõ lâu. Tôi đứng chờ mỏi chân, bèn ngồi xuống ghế của Nguyên Tiêu, nhìn đống giấy tờ hắn đang viết dở, lại tiện tay vẽ một con gà. Dù sao giấy cũng đã hỏng, viết tiếp cũng không được nữa, chi bằng để tôi vẽ bậy. Vẽ mãi vẫn chưa thấy hắn ra, tôi ngủ trên ghế lúc nào không hay. Tỉnh dậy thấy mình đã về phòng của mình, trời mới sáng, nến tắt chưa lâu, như thể có người mới rời đi. Hỏi ra thì biết Lạc Tôn đã thiết triều từ sớm.