Tiểu Bạch

Tiểu Bạch nói tôi đã cố giả làm người vô tâm thì đừng quá có tâm như vậy, kiếm chút thời gian nghỉ ngơi khi mọi chuyện chưa quá xấu. Tôi chỉ cười mà đáp, nói anh cũng cần quá tốn công, vẫn là nên bỏ qua chuyện sức khoẻ của tôi đi. Tôi nói vậy là vì biết chuyện Tiểu Bạch sai người đi tìm thuốc sau khi tôi trúng độc. Điều này có thể thấy trong mắt anh tôi chưa bao giờ là thầy thuốc giỏi nhất, hoặc anh ta giống tôi, tin rằng thầy thuốc chẳng bao giờ có thể tự kê đơn cho bản thân. Đạo Cô ở làng Thanh Xuyên nói đúng. Trên đời này tôi mong có ai quan tâm mình hơn vậy? Sự quan tâm thầm lặng ấy mới thật đáng quý, chỉ tiếc là tôi không muốn Tiểu Bạch quan tâm mình nữa, vì tôi chẳng thể nào đáp lại. 


Đó là lần đầu tiên Tiểu Bạch lên lưng Bách Phương quay đầu đi trước. Tôi không giấu giếm anh chuyện mình đã đến tìm Đạo Cô, cũng đoan chắc mình sẽ sớm khoẻ lại. Anh không tin nên mới bực mình bỏ đi. 

Cuối cùng thì tin hay không tin, tôi cũng không bận tâm lắm. Cuộc đời nhiều chuyện như vậy, tôi không thể nào quan tâm hết đến suy nghĩ của tất cả, chỉ quan tâm vài thứ quan trọng cũng đã đủ bận rộn rồi.