Nguyên Tiêu #3

Xe ngựa về An Lạc Thành không xa, hai thầy trò chúng tôi lên ngựa chẳng mang gì theo ngoài một tay nải những đồ cần thiết. Vốn dĩ tôi không có ý định ở An Lạc Thành lâu dài, xong việc rồi sẽ đi. Ngoài Lạc Ngôn tôi chẳng muốn gắn bó với bất kì nơi nào, An Lạc Thành lại càng không.

Tôi vén rèm mỏng nhìn ra bên ngoài, tự nhận thấy lần đầu mình có vẻ hứng thú đến như vậy. An Lạc Thành tuy là chưa khôi phục được vẻ sầm uất ngày xưa nhưng ít nhiều cũng là nơi phồn hoa đô thị, buôn bán tấp nập. Trên cao, những tán thiết mộc lan hồng trắng nặng trĩu hoa ngả xuống, vẽ lên những hình thù kì lạ trên mặt đường. Xa xa những quán trà mái cong cong nổi bật, chỗ người bên hành lang nơi có nắng chiếu nhẹ đã đông kín người. Dân chúng thích tụ tập nói chuyện bàn tán vốn chứng tỏ một mức độ rảnh rỗi trung bình. Dân chúng nhàn nhã uống trà lại chứng tỏ một mức độ giàu có nhất định của quốc gia: không cần làm nhiều, ngồi không nói chuyện phiếm cũng ắt sinh tiền. Mà cái khiến người thời nay tốn nhiều nước bọt nói qua nói lại, nói mãi vẫn chưa ngã ngũ nhất vẫn chính là mối quan hệ hơn trăm năm của tôi và Nguyên Tiêu. 

Tuy chúng tôi đối với họ đã là người thiên cổ, nhưng những chủ đề như vậy luôn mang tính mới mẻ. Cuộc đời biến hoá không ngừng, người một trăm năm sau luôn thắc mắc liệu tình yêu trăm năm trước có còn bền vững. Có người thắc mắc Lạc Tôn Điện Hạ nhìn thấy Hàn Tử Du kiếp này, biết nàng không còn nhớ ra chàng là ai, liệu sẽ có quyết định tiếp tục theo đuổi, hay để mọi thứ trôi qua. 

Dù sao Lạc Tôn cũng không phải là một chàng trai bình thường thích ai sẽ theo đuổi đó, yêu ai sẽ giữ chặt trong tay. Lịch sử đã chỉ ra trong đời chàng có nhiều mục đích để theo đuổi, có thể mục đích theo đuổi ấy là Tướng Quốc của một nước, nhưng nhất định sẽ không phải là một nữ nhi tầm thường trăm năm sau không nhớ chàng là ai. Hơn nữa lịch sử cũng chỉ ra rằng yêu ai chàng cũng không thể giữ chặt trong tay. Những người bên chàng luôn có tỉ lệ gặp nguy hiểm cao hơn người thường, tính mạng cũng khó giữ hơn người thường. Bằng chứng là Tướng quân Hàn Tử Du ngoài chiến trường một mình lấy bao nhiêu mạng, cuối cùng cũng gặp kết cục đau thương. Còn chàng vì cứu Hàn Tử Du một mạng mà cũng khép lại câu chuyện bi đát năm xưa bằng chính mạng sống của mình. 

Tính đi tính lại, tuy là kiếp sau của Hàn Tử Du, trong mắt người dân tôi cũng chỉ là một nữ tử tầm thường, nuôi trong nhà có lợi hơn có hại. Một phút nào đó tôi nhận ra mình không thể yêu chàng, cũng không thể làm hại chàng. 

Rèm mỏng buông xuống, câu chuyện thời nay nơi quán trà vẫn chưa khép lại, nhưng ngồi trong kiệu này, lòng tôi đã khép lại thật rồi.