Lúc ấy Tiểu Tín nói với tôi:
– Tuy ở bên cạnh hay nói lời đắng cay, nhưng Điện Hạ rất quan tâm đến người.
– Vậy ngươi về nói với Nguyên Tiêu ta vô cùng cảm kích, nhưng có những việc không thể chờ được nữa.
Sau này tôi nhận ra rằng, bản thân yêu một ai đó, là đã chấp nhận mất đi một phần lý trí, bởi quá lý trí sẽ không thể nào toàn tâm toàn ý mà yêu một người. Tình yêu được cấu thành từ rất nhiều thứ, mà một trong số đó là không điều kiện, là chấp nhận, là hy sinh, là ích kỷ. Nếu luôn lý trí, tức là cân đo đong đếm được mất, thì sẽ không thể toàn tâm toàn ý chấp nhận mà yêu một người vô điều kiện. Vậy cuối cùng, đó có còn là tình yêu nữa không?
Có người lại nói rằng, quá trình tự hỏi có phải là yêu không, thực chất là yêu. Một kiểu yêu mà người ta phải luôn tự tìm kiếm mình trong chính tình yêu đó, bởi nếu không hỏi, có lẽ đã chẳng yêu.
Mà tình yêu của tôi và Nguyên Tiêu là một tình yêu dằn vặt, phải luôn dặn bản thân tỉnh táo, phải lý trí, bởi không nào ích kỷ hay tự hy sinh chính bản thân mình, sẽ không thể nào không toan tính, không thể toàn tâm toàn ý mà đặt tình yêu vào người kia. Cuối cùng thì tôi và Nguyên Tiêu vẫn không thể nào hận cách mà người kia dành tình cảm cho mình. Chỉ là cuối cùng, vẫn không thể nào dứt bỏ tình yêu này như mình muốn.
Dù sao thì, Lạc Tôn đã yêu tôi bằng tất cả những gì chàng có thể. Nếu kiếp trước có hận chàng, thì có lẽ đó là vì chàng đã chấp nhận hi sinh bản thân chàng vì tôi. Chàng nghĩ đó là yêu, nhưng thực ra là bóp chết tình yêu này. Bởi nếu không có chàng, tình yêu chàng dành cho tôi có nghĩa lý gì…?
Thời gian ở Lạc Ngôn cùng sư phụ tôi đã suy nghĩ rất nhiều. Kiếp này tôi có thể dứt bỏ tình yêu với chàng không, hay lại đưa cả hai vào một kết cục đau khổ khác. Nhiều khi tôi thật sự sợ sự ác độc của bản thân, một phút nghĩ mình hãy mất lý trí đi, cùng kéo chàng quay vào vòng quay này, không cần quan tâm ngoài kia ra sao, chỉ muốn sống cho bản thân kiếp này. Trước sau gì cũng đau khổ, chi bằng hãy hưởng thụ trước đã.
Nhưng suy nghĩ một mình để làm gì kia chứ, chẳng phải đó chỉ là duy ý chí của tôi mà sao? Nếu như tôi muốn dây dưa cùng chàng thêm vài kiếp nữa nhưng cuối cùng chàng lại muốn đoạn tuyệt từ kiếp này; hay ngược lại, là tôi muốn đoạn tuyệt, nhưng chàng lại muốn dây dưa thêm vài kiếp. Thực ra tôi không ngại vài kiếp hay vài trăm năm, chỉ có điều dù là ai muốn dây dưa, cuối cùng tôi vẫn là người bị chỉ trích, vì tôi mà Nguyên Tiêu sa cơ lỡ vận, Lạc Quốc mãi loạn lạc. Có lẽ không có câu trả lời nào là hoàn hảo. Thế rồi tôi đã nghĩ thế này, tự viết ra một cái kết có hậu, một mình thoát khỏi vòng trầm luân ấy. Thế là ngày đêm tôi đi tuyển tú, muốn kiếm cho Nguyên Tiêu một cô nương đàng hoàng giỏi giang dễ thương hiền hậu về làm thê tử, để mình không còn liên quan đến Nguyên Tiêu, hoặc nếu muốn trầm luân, để nàng ta cùng chàng ta cùng nhau.
Vậy mà chuyện tôi tuyển tú lại làm Nguyên Tiêu bực mình ra mặt. Hai bữa đầu được tôi mời tới anh ta còn làm điệu bộ đùa cợt, nhưng khi đến ngày thứ ba nhận ra tôi có vẻ nghiêm túc thì đập bàn đứng dậy, lệnh cho gia nhân dẹp ngay trò tuyển tú. Tôi tức quá mặt dày đứng dậy:
– Ta tuyển cho ta được chưa?
Cũng vì thời khắc ấy mà trăm năm sau dân gian lại xuyên tạc ra một câu chuyện cười, rằng chúng tôi vì một người thứ ba mà cãi nhau to trong buổi chiều hôm ấy. Người thứ ba kia mà nói, vẫn không biết là của tôi hay của Nguyên Tiêu.