Ảnh chân dung không cười

Một ngày, tôi nhận ra mình không còn giữ liên lạc của Khánh trong điện thoại, cũng không còn nuôi hy vọng mình sẽ tìm ra ai đó hay ai đó sẽ tìm đến mình. Một ngày tôi thực sự đã trôi tuột ra khỏi cuộc đời cậu mà không cần một câu trả lời. Vì tôi đã biết cậu đối với một người con gái là như thế nào, sẽ mãi là như thế. Và vì tôi yêu cậu quá nhiều để có thể bắt cậu thừa nhận sự thật ấy.

Advertisements

Cô bạn tóc nối

Tôi có một cô bạn tóc nối. Không phải cô ấy điệu đà hay chạy đua theo mốt gì. Chỉ … Thêm

“Bánh kem nhé!”

Thực ra…   Nguyên hẹn tôi ở quán bánh đầu con phố hai đứa từng đi học thêm môn Toán … Thêm